(1) Bấy giờ, trong số bảy thiên thần mang bảy chén, một vị đến bảo tôi: "Lại đây, tôi sẽ chỉ cho ông thấy Con Ðiếm khét tiếng, đang ngồi bên những làn nước mênh mông, bị xét xử như thế nào. (2) Vua chúa trần gian đã làm chuyện gian dâm với nó, và những người sống trên mặt đất đã say vì thứ rượu là sự gian dâm của nó". (3) Rồi đang khi tôi xuất thần thì thiên thần đem tôi vào sa mạc. Ở đó tôi thấy một người đàn bà, ngồi trên một Con Thú đỏ thẫm, Con Thú ấy mang đầy những danh hiệu xúc phạm đến Thiên Chúa, và có bảy đầu mười sừng. (4) Người đàn bà mặc áo đỏ tía và đỏ thẫm, trang sức toàn bằng vàng, đá quý và ngọc trai, tay cầm một chén vàng đầy những thứ ghê tởm và ô uế, tức là sự gian dâm của nó. (5) Trên trán nó, có viết một tên mang ý nghĩa huyền bí: "Babylon vĩ đại, mẹ đẻ ra các gái điếm và các thứ ghê tởm trên trần gian". (6) Tôi thấy người đàn bà ấy say máu các thánh và máu các chứng nhân của Ðức Giêsu. Thấy nó, tôi rất đỗi ngạc nhiên.
(7) Bấy giờ thiên thần bảo tôi: "Sao lại ngạc nhiên? Tôi sẽ nói cho ông hay ý nghĩa huyền bí của người đàn bà và của Con Thú nó đang cỡi, là Con Thú bảy đầu mười sừng. (8) Con Thú ông vừa thấy, nó đã có nhưng không còn nữa. Nó sắp từ Vực thẳm đi lên và đang tới chỗ diệt vong. Các người sống trên mặt đất, mà từ thuở tạo thiên lập địa không được ghi tên trong Sổ trường Sinh, sẽ ngạc nhiên khi thấy Con Thú, vì nó đã có, nó không còn nữa, nhưng sẽ trở lại. (9) Ðây là lúc cần phải có trí thông minh cùng với sự khôn ngoan. Bảy đầu là bảy quả núi trên đó người đàn bà ngồi.
Ðó cũng là bảy vua; (10) năm vua đã đổ, một vua hiện còn, một vua khác chưa đến, và khi vua này đến thì phải ở lại ít thời gian thôi. (11) Còn Con Thú đã có và không còn nữa, thì là vua thứ tám, nó cũng thuộc số bảy vua và đang tới chỗ diệt vong. (12) Mười sừng ông đã thấy, là mười vua; chúng chưa nhận được vương quyền, và sẽ nhận được quyền làm vua với Con Thú, trong vòng một giờ. (13) Chúng chỉ có một ý định duy nhất là trao thế lực và quyền bính của mình cho Con Thú. (14) Chúng sẽ giao chiến với Con Chiên, và Con Chiên sẽ thắng chúng, vì Người là Chúa của các chúa, Vua của các vua; những kẻ đi theo Người, tức là những kẻ được kêu gọi, được tuyển chọn, và luôn trung thành, cũng sẽ thắng".
(15) Thiên thần lại nói với tôi: "Những làn nước ông đã thấy, nơi Con Ðiếm ngồi, là những dân, những đám đông, những nước và những ngôn ngữ. (16) Mười sừng ông đã thấy và Con Thú, chúng sẽ ghét Con Ðiếm, sẽ bắt nó phải đơn độc và trần truồng, sẽ ăn thịt nó và dùng lửa thiêu hủy nó. (17) Quả vậy, Thiên Chúa đã khiến chúng quyết tâm thực hiện ý định của Người, thực hiện một ý định duy nhất là trao vương quyền của chúng cho Con Thú, cho đến khi các lời Thiên Chúa được hoàn tất. (18) Người đàn bà ông đã thấy, là Thành vĩ đại nắm vương quyền thống trị vua chúa trần gian".
(1) Sau đó, tôi thấy một thiên thần khác từ trời xuống, với quyền hành rộng lớn, và vinh quang người làm cho mặt đất rực sáng. (2) Người lên tiếng hô mạnh mẽ: "Sụp đổ rồi, sụp đổ rồi, thành Babylon vĩ đại! Nó đã trở nên sào huyệt của ma quỷ, hang ổ của mọi thứ thần ô uế, hang ổ của mọi thứ chim chóc ô uế và đáng ghét, (3) bởi vì mọi nước đã uống thứ rượu là sự gian dâm cuồng loạn của nó, vua chúa trần gian đã làm chuyện gian dâm với nó, và các con buôn trên trần gian đã làm giàu nhờ sự xa hoa vô độ của nó!"
(4) Rồi tôi nghe một tiếng khác từ trời bảo: "Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi thành ấy đi, để khỏi thông đồng với tội lỗi của nó và hứng lấy những tai ương dành cho nó! (5) Thật vậy, tội lỗi của nó đã chồng chất lên đến tận trời, và Thiên Chúa đã nhớ đến các việc gian ác của nó. (6) Nó đã xử làm sao, hãy xử lại với nó như vậy. Hãy trả lại cho nó gấp đôi những việc nó làm. Chén rượu nó đã rót, hãy rót trả gấp đôi. (7) Nó đã phô trương vinh quang và sống xa hoa bao nhiêu, thì hãy giáng khổ hình và tang tóc cho nó bấy nhiêu. Nó đã tự nhủ: "Ta ngự trên ngai nữ hoàng, ta không góa bụa, và ta sẽ không hề lâm cảnh tang tóc!" (8) Vì thế, nội trong một ngày, những tai ương dành cho nó sẽ ập đến: nào là ôn dịch, nào là tang tóc, nào là đói kém; nó sẽ bị lửa thiêu hủy, vì Ðức Chúa, Thiên Chúa, Ðấng đã xét xử nó, là Ðấng oai hùng!
(9) Vua chúa trần gian đã làm chuyện gian dâm và sống xa hoa với nó, sẽ đấm ngực khóc than nó, khi thấy khói từ đám cháy thiêu hủy nó. (10) Vì sợ khổ hình của nó, chúng sẽ đứng xa xa mà than rằng:
"Khốn thay! Khốn thay!
Hỡi thành vĩ đại,
hỡi Babylon, thành phố hùng cường,
vì nội trong một giờ, người
đã bị xét xử!"
(11) Các con buôn trên mặt đất khóc lóc để tang nó, vì không còn ai mua hàng hóa của chúng nữa. (12) Hàng hóa đó là: vàng, bạc, đá quý, ngọc trai; vải gai mịn, vải đỏ tía, tơ lụa, vải đỏ thẫm; gỗ trm, đồ bằng ngà, đồ bằng gỗ quý, bằng đồng, bằng sắt, bằng cẩm thạch; (13) quế, sa nhân, hương thơm, mộc dược, nhũ hương; rượu, dầu, tinh bột, lúa mì, súc vật, chiên cừu, ngựa, xe, thân xác, và cả linh hồn người ta nữa.
(14) Hoa quả lòng ngươi ao ước đã biến xa ngươi; mọi thứ lòe loẹt, hào nhoáng, ngươi không còn nữa, và người ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nữa!
(15) Những kẻ buôn các hàng hóa ấy, những kẻ đã nhờ thành ấy mà làm giàu, sẽ đứng xa xa vì sợ khổ hình của nó, sẽ khóc lóc, để tang và than rằng:
(16) "Khốn thay! Khốn thay!
Thành vĩ đại
đã mặc vải gai mịn, vải đỏ
tía và đỏ thẫm,
trang sức toàn bằng vàng, đá
quý và ngọc trai,
(17) vì nội trong một giờ,
bấy giờ của cải đã bị
phá tan hoang!"
Mọi tài công và mọi kẻ đi tàu, các thủy thủ và các người làm nghề hàng hải, đứng xa xa, (18) và khi thấy khói từ đám cháy thiêu hủy nó, họ kêu lên: "Thành nào sánh được với thành vĩ đại?" (19) Chúng rắc tro bụi lên đầu, kêu la, khóc lóc, để tang và than rằng:
"Khốn thay! Khốn thay! Thành
vĩ đại
đã lấy sự phong phú của
mình
mà làm giàu cho các chủ tàu
biển,
vì nội trong một giờ, nó đã
bị phá tan hoang!"
(20) Hỡi thiên quốc, hãy mừng vui hoan hỷ, vì nó đã bị phá tan hoang. Hỡi các thánh, các tông đồ và các ngôn sứ, hãy mừng vui hoan hỷ, vì Thiên Chúa đã xử công minh cho các ngươi, khi lên án nó!
(21) Bấy giờ một thiên thần dũng mãnh nhắc một tảng đá to như chiếc cối xay lớn mà ném xuống biển và nói:
"Babylon, thành vĩ đại,
sẽ bị thẳng tay ném đi như thế
đó,
và người ta sẽ chẳng bao giờ
còn tìm thấy nó nữa!
(22) Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao
giờ còn nghe
tiếng nhạc sĩ gảy đàn, ca hát,
thổi sáo và thổi kèn.
trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ
còn thấy
thợ thủ công thuộc mọi ngành
nghề.
Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ
còn nghe
tiếng cối xay bột nữa.
(23) Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao
giờ còn thấy
ánh sáng đèn chiếu rọi.
trong thành ngươi,sẽ chẳng bao giờ
còn nghe
tiếng cô dâu chú rể.
Bởi vì các con buôn của ngươi
từng là kẻ quyền thế trên
mặt đất,
bởi vì ngươi đã dùng
phù phép
mà làm cho muôn nước mê
hoặc,
(24) và trong thành ngươi,
đã tìm thấy máu của các
ngôn sứ, của các thánh
và của mọi người đã
bị giết trên mặt đất".
(1) Sau đó, tôi nghe như có tiếng hô lớn của đoàn người đông đảo ở trên trời vang lên:
"Halêluia!
Thiên Chúa ta thờ là Ðấng
cứu độ,
Ðấng vinh hiển uy quyền!
(2) Những lời Người phán
quyết
đều chân thật công minh!
Vì Người đã xét xử
Con Ðiếm khét tiếng
từng dùng chuyện gian dâm
mà làm cho mặt đất ra hư hỏng,
và Người đã bắt nó
phải đền nợ máu các tôi
tớ của Người
mà chính tay nó đã giết".
(3) Lần thứ hai họ lại hô: "Halêluia! Khói lửa thiêu nó cứ bốc lên đời đời kiếp kiếp!" (4) Bấy giờ, hai mươi bốn vị Kỳ Mục và bốn Con Vật phủ phục xuống thờ lạy Thiên Chúa, Ðấng ngự trên ngai, mà tung hô: "Amen! Halêluia!"
(5) Rồi từ ngai có
tiếng phát ra:
"Nào ca ngợi Thiên Chúa chúng
ta,
hỡi tất cả tôi trung của Chúa,
hỡi những ai lớn nhỏ
hằng kính sợ người!"
(6) Tôi lại nghe như có tiếng hô của đoàn người đông đảo, nghe như tiếng nước lũ, như tiếng sấm vang dữ dội:
"Halêluia!
Ðức Chúa là Thiên Chúa
Toàn Năng
đã lên ngôi hiển trị.
(7) Nào ta hãy vui mừng hoan hỷ
dâng Chúa lời tôn vinh,
(8) vì nay đã tới ngày
cử hành hôn lễ Con Chiên,
và Hiền Thê của Người
đã trang điểm sẵn sàng,
nàng đã được mặc áo
vải gai
sáng chói và tinh tuyền".
Vải gai đây chỉ những việc lành của các thánh. (9) Thiên thần bảo tôi: "Hãy viết: Hạnh phúc thay kẻ được mời đến dự tiệc cưới của Con Chiên!" Người lại bảo tôi: "Ðó là những lời chân thật của chính Thiên Chúa". (10) Tôi phủ phục xuống dưới chân người mà thờ lạy, nhưng người nói: "Ðừng, đừng! Tôi cũng là một tôi tớ như ông và như các anh em của ông, những người giữ lời chứng của Ðức Giêsu, là thần khí linh hứng cho ngôn sứ.