Sách
Công Vụ Tông Ðồ

Theo bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ

Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan


IV. NHỮNG CUỘC HÀNH TRÌNH
TRUYỀN GIÁO CỦA ÔNG PHAOLÔ

Chuong 15 (tiếp theo)

Ông Phaolô và ông Banaba chia tay
Ông Phaolô chọn ông Xila làm cộng tác viên

(36) Ít ngày sau, ông Phaolô nói với ông Banaba: "Ta hãy trở lại thăm các anh em trong mỗi thành ta đã loan báo lời Chúa, xem họ ra sao." (37) Ông Banaba muốn đem theo cả ông Gioan cũng gọi là Máccô. (38) Nhưng ông Phaolô thì nghĩ là một người đã từng bỏ hai ông từ khi ở miền Pamphylia và đã không cộng tác với hai ông, thì không nên đem theo. (39) Hai bên nổi nóng đến mức phải chia tay nhau. Ông Banaba đem ông Máccô theo, vượt biển đi đảo Sýp. (40) Còn ông Phaolô thì chọn ông Xila và lên đường, sau khi đã được các anh em giao phó cho ân sủng Chúa.

Ông Phaolô chọn thêm ông Timôthê

(41) Ông đi qua miền Xyria và miền Kilikia, và làm cho các Hội Thánh được vững mạnh.

Chuong 16

(1) Ông đến Ðécbê, rồi đến Lýtra. Ở đó có một môn đệ tên là Timôthê, mẹ là người Dothái đã tin Chúa, còn cha là người Hylạp. (2) Ông được các anh em ở Lýtra và Icôniô chứng nhận là tốt. (3) Ông Phaolô muốn ông ấy cùng lên đường với mình, nên đã đem ông đi làm phép cắt bì, vì nể các người Dothái ở những nơi ấy; thật vậy, ai cũng biết cha ông là người Hylạp.

(4) Khi đi qua các thành, các ông truyền lại cho các anh em những chỉ thị đã được các Tông Ðồ và kỳ mục ở Giêrusalem ban bố, để họ tuân giữ.

(5) Vậy các Hội Thánh được vững mạnh trong đức tin và mỗi ngày thêm đông số.

Ði qua miền Tiểu Á

(6) Các ông đi qua miền Phygia và Galát, vì Thánh Thần ngăn cản không cho các ông rao giảng lời Chúa ở Tiểu Á. (7) Khi tới sát ranh giới Myxia, các ông thử vào miền Bithynia, nhưng Thần Khí Ðức Giêsu không cho phép. (8) Các ông bèn đi qua miền Myxia mà xuống Tơroa.

(9) Ban đêm, ông Phaolô thấy một thị kiến: một người miền Makêđônia đứng đó, mời ông rằng: "Xin ông sang Makêđônia giúp chúng tôi !" (10) Sau khi ông thấy thị kiến đó, lập tức chúng tôi tìm cách đi Makêđônia, vì hiểu ra rằng Thiên Chúa kêu gọi chúng tôi loan báo Tin Mừng cho họ.

Ðến Philípphê

(11) Xuống tàu ở Tơroa, chúng tôi đi thẳng đến đảo Xamốtrakê, rồi hôm sau đến Nêapôli. (12) Từ đó chúng tôi đi Philípphê là thị trấn quan trọng nhất trong hạt ấy của tỉnh Makêđônia, và là thuộc địa Rôma. Chúng tôi ở lại thành đó mấy ngày. (13) Ngày sabát, chúng tôi ra khỏi cổng thành, men theo bờ sông, đến một chỗ chúng tôi đoán chừng có nơi cầu nguyện. Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện với những phụ nữ đang họp nhau tại đó. (14) Có một bà tên là Lyđia, quê ở Thyatira, chuyện buôn bán vải điều. Bà là người tôn thờ Thiên Chúa; bà nghe, và Chúa mở lòng cho bà để bà chú ý đến những lời ông Phaolô nói. (15) Sau khi bà và cả nhà đã chịu phép rửa, bà mời chúng tôi: "Các ông đã coi tôi là một tín hữu Chúa, thì xin các ông đến ở nhà tôi." Và bà ép chúng tôi phải nhận lời.

Ông Phaolô và ông Xila bị bắt giam

(16) Một hôm, đang khi chúng tôi đi tới nơi cầu nguyện, một đầy tớ gái đón gặp chúng tôi; cô ta bị quỷ thần ốp, và thuật bói toán của cô làm lợi nhiều cho các chủ của cô. (17) Cô lẽo đẽo theo ông Phaolô và chúng tôi mà kêu: "Các ông này là tôi tớ Thiên Chúa Tối Cao; họ loan báo cho các người con đường cứu độ." (18) Cô cứ làm thế trong nhiều ngày. Bực mình, ông Phaolô quay lại bảo quỷ: "Nhân danh Ðức Giêsu Kitô, ta truyền cho ngươi phải xuất khỏi người này !" Ngay lúc ấy, quỷ thần liền xuất.

(19) Các chủ của cô thấy hy vọng kiếm lợi đã tiêu tan, liền túm lấy ông Phaolô và ông Xila mà lôi đến quảng trường, đưa ra trước nhà chức trách. (20) Họ điệu hai ông đến các quan toà và nói: "Những người này gây xáo trộn trong thành phố chúng ta; họ là người Dothái, (21) và họ truyền bá những tập tục mà người Rôma chúng ta không được phép chấp nhận và thi hành ". (22) Ðám đông nổi lên chống hai ông. Các quan toà, sau khi đã cho lột áo hai ông, thì ra lệnh đánh đòn. (23) Khi đã đánh nhừ tử, họ tống hai ông vào ngục, và truyền cho viên cai ngục phải canh giữ cẩn thận. (24) Ðược lệnh đó, người này tống hai ông vào phòng giam sâu nhất và cùm chân lại.

Các nhà truyền giáo được giải thoát cách lạ lùng

(25) Vào quãng nửa đêm, ông Phaolô và ông Xila hát thánh ca cầu nguyện với Thiên Chúa; các người tù nghe hai ông hát. (26) Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến nền móng nhà tù phải rung chuyển. Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người buột tung ra. (27) Viên cai ngục choàng dậy và thấy các cửa ngục mở toang, liền rút gươm định tự tử, vì tưởng rằng các người tù đã trốn đi. (28) Nhưng ông Phaolô lớn tiếng bảo; "Ông chớ hại mình làm chi: chúng tôi còn cả đây mà !"

(29) Viên cai ngục bảo lấy đèn, nhảy bổ vào, run rẩy sấp mình dưới chân ông Phaolô và ông Xila, (30) rồi đưa hai ông ra ngoài và nói: "Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu độ ?" (31) Hai ông đáp: "Hãy tin vào Chúa Giêsu, thì ông và cả nhà sẽ được cứu độ." (32) Hai ông liền giảng lời Chúa cho viên cai ngục cùng mọi người trong nhà ông ấy. (33) Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà. (34) Rồi ông ấy đưa hai ông lên nhà, dọn bàn ăn. Ông và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa.

(35) Sáng ngày ra, các quan toà sai vệ binh đến nói với viên cai ngục: "Thả những người ấy ra !" (36) Viên cai ngục báo tin ấy cho ông Phaolô: "Các quan toà sai người đến bảo thả các ngài. Vậy bây giờ xin các ngài ra và đi bình an." (37) Nhưng ông Phaolô nói với họ: "Chúng tôi là những công dân Rôma, không có án gì cả, mà họ đã đánh đòn chúng tôi trước công chúng, rồi tống ngục. Bây giờ họ lại lén lút tống chúng tôi ra ! Không được ! Họ phải đích thân đến đưa chúng tôi ra !".

(38) Các vệ binh trình lại những lời ấy cho các quan toà. Những ông này sợ hãi khi nghe biết hai ông là công dân Rôma. (39) Họ bèn đến xin lỗi, rồi đưa hai ông ra và xin hai ông rời khỏi thành phố. (40) Ra khỏi ngục, hai ông đến nhà bà Lyđia; sau khi gặp các anh em và khuyên nhủ họ, hai ông ra đi.

Chuong 17

Ông Phaolô gặp khó khăn với người Dothái tại Thêxalônica

(1) Hai ông đi ngang qua Amphipôli và Aôlônia, đến Thêxalônica, là nơi có một hội đường của người Dothái. (2) Theo thói quen, ông Phaolô đến với họ, và trong ba ngày sabát liền, ông thảo luận với họ; dựa vào Kinh Thánh, ông (3) giải thích và xác định rằng Ðấng Kitô phải chịu khổ hình và sống lại từ cõi chết; ông nói: "Ðấng Kitô ấy, chính là Ðức Giêsu mà tôi rao giảng cho anh em". (4) Trong nhóm đó, có mấy người đã chịu tin theo và nhập đoàn với ông Phaolô và ông Xila; một số rất đông những người Hylạp tôn thờ Thiên Chúa và không ít phụ nữ quý phái cũng làm như vậy.

(5) Nhưng người Dothái sinh ghen tức, họ quy tụ một số du đãng đầu đường xó chợ, họp thành đám đông, gây náo động trong thành. Họ kéo đến nhà ông Giaxon, tìm ông Phaolô và ông Xila để đưa hai ông ra trước đại hội toàn dân. (6) Không tìm thấy hai ông, họ bèn lôi ông Giaxon và một số anh em ra trước nhà chức trách thành phố, mà kêu la rằng: "Những tên gây rối trong cả thiên hạ, nay vác mặt đến đây, (7) thế mà Giaxon lại chứa chấp chúng ! Tất cả bọn này đi ngược lại các chiếu chỉ của hoàng đế Xêda, vì chúng nói rằng có một vua khác là Giêsu". (8) Nghe những lời ấy, đám đông và các nhà chức trách thành phố xôn xao, (9) họ đòi ông Giaxon và những người kia phải nộp tiền ký quỹ rồi mới thả ra.

Lại gặp khó khăn ở Bêroia

(10) Ngay đêm ấy, các anh em tiễn ông Phaolô và ông Xila đi Bêroia. Ðến nơi, các ông vào hội đường người Dothái. (11) Những người Dothái ở đây cởi mở hơn những người ở Thêxalônica: họ đón nhận lời Chúa với tất cả nhiệt tâm, ngày ngày tra cứu Sách Thánh để xem có đúng như vậy không. (12) Vậy nhiều người trong nhóm họ tin theo; về phía người Hylạp, cũng có nhiều phụ nữ thượng lưu và nhiều đàn ông cũng tin theo.

(13) Nhưng khi người Dothái ở Thêxalônica biết là ông Phaolô cũng loan báo lời Thiên chúa ở Bêroia nữa, thì họ lại đến đấy sách động và gây xôn xao trong dân chúng. (14) Bấy giờ các anh em lập tức tiễn ông Phaolô ra tận bờ biển; còn ông Xila và ông Timôthê thì vẫn ở lại đó. (15) Các người tháp tùng đưa ông Phaolô đến Athen rồi từ đó trở về, mang theo lệnh bảo ông Xila và ông Timôthê phải đến với ông Phaolô càng sớm càng tốt.

Ông Phaolô giảng ở Athen

(16) Trong khi ông Phaolô đợi hai ông ở Athen, ông nổi giận vì thấy thành phố nhan nhản những tượng thần. (17) Vậy ông thảo luận trong hội đường với những người Dothái và những người tôn thờ Thiên Chúa, và ngoài quảng trường mỗi ngày với những người qua lại. (18) Có mấy triết gia thuộc phái Khoái lạc và phái Khắc kỷ cũng trao đổi với ông. Kẻ thì nói: "Con vét đó muốn nói gì vậy ?" Người khác lại bảo: "Hình như ông ta rao giảng về những thần xa lạ", vì ông Phaolô loan báo Tin Mừng về Ðức Giêsu và về sự Phục Sinh.

(19) Họ mời ông đi với họ đến Hội đồng Arêôpagô và nói: "Chúng tôi có thể biết thứ đạo lý mới ông dạy là gì không ? (20) Quả ông có đem đến cho chúng tôi một số điều lạ tai; vậy chúng tôi muốn biết những điều đó nghĩa là gì". (21) Thật thế, mọi người Athen và kiều dân ở đó chỉ để thời giờ bàn tán hay nghe những chuyện mới nhất.

Diễn từ của ông Phaolô trước Hội đồng Arêôpagô

(22) Ðứng giữa Hội đồng Arêôpagô, ông Phaolô nói: "Thưa quý vị người Athen, tôi thấy rằng, về mọi mặt, quý vị là người sùng đạo hơn ai hết. (23) Thật vậy, khi rảo qua thành phố và nhìn lên những nơi thờ phượng của quý vị, tôi đã thấy có cả một bàn thờ, trên đó khắc chữ: "Kính thần vô danh". Vậy Ðấng quý vị không biết mà vẫn tôn thờ, thì tôi xin rao giảng cho quý vị.

(24) "Thiên Chúa, Ðấng tạo thành vũ trụ và muôn loài trong đó, Ðấng làm Chúa Tể trời đất, không ngự trong những đền do tay con người làm nên. (25) Người cũng không cần được bàn tay con người phục vụ, như thể Người thiếu thốn cái gì, vì Người ban cho mọi loài sự sống, hơi thở và mọi sự. (26) Từ một người duy nhất, Thiên Chúa đã tạo thành toàn thể nhân loại, để họ ở trên khắp mặt đất; Người đã vạch ra những thời kỳ nhất định và những ranh giới cho nơi ở của họ. (27) Như vậy là để họ tìm kiếm Thiên Chúa; may ra họ dò dẫm mà tìm thấy Người, tuy rằng thực sự Người không ở xa mỗi người chúng ta. (28) Thật vậy, chính ở nơi Người mà chúng ta sống, cử động, và hiện hữu, như một số thi sĩ của quý vị đã nói:

(29) Vậy, vì là dòng giống Thiên Chúa, chúng ta không được nghĩ rằng thần linh giống như hình tượng do nghệ thuật và tài trí con người chạm trổ trên vàng, bạc hay đá.

(30) "Vậy mà Thiên Chúa nhắm mắt bỏ qua những thời người ta không nhận biết Người. Bây giờ Người truyền cho người ta rằng mọi người ở mọi nơi phải sám hối, (31) vì Người đã ấn định một ngày để xét xử thiên hạ theo công lý, nhờ một người mà Người đã chỉ định. Ðể bảo đảm điều ấy với mọi người, Thiên Chúa đã làm cho vị này sống lại từ cõi chết".

(32) Vừa nghe nói đến người chết sống lại, kẻ thì nhạo cười, kẻ thì nói: "Ðể khi khác chúng tôi sẽ nghe ông nói về vấn đề ấy. (33) Thế là ông Phaolô bỏ họ mà đi. (34) Nhưng có mấy người đã theo ông và tin Chúa, trong số đó có ông Ðiônixiô, thành viên Hội đồng Arêôpagô và một phụ nữ tên là Ðamari cùng những người khác nữa.

Chuong 18

Thành lập Hội Thánh Côrintô

(1) Sau đó, ông Phaolô rời Athen đi Côrintô. (2) Tại đây, ông gặp một người Dothái tên là Aquila, quê ở Pontô, vừa mới từ Italia đến, cùng với vợ là Pơrítkila, vì hoàng đế Cơlauđiô đã ra lệnh cho mọi người Dothái phải rời Rôma. Ông Phaolô đến thăm hai ông bà, (3) và vì cùng nghề, nên ông ở lại nhà họ và cùng làm việc: họ làm nghề dệt lều. (4) Mỗi ngày sabát, ông thảo luận tại hội đường, cố thuyết phục cả người Dothái lẫn người Hylạp

(5) Khi ông Xila và ông Timôthê từ Makêđônia xuống, thì ông Phaolô chỉ lo giảng, long trọng làm chứng cho người Dothai biết rằng Ðức Giêsu chính là Ðấng Kitô. (6) Bởi họ chống đối và nói lộng ngôn, nên ông giũ áo mà bảo họ: "Máu các người cứ đổ xuống trên đầu các người ! Phần tôi, tôi vô can; từ nay trở đi, tôi sẽ đến với người ngoại". (7) Ông rời bỏ chỗ ấy đến nhà một người ngoại tôn thờ Thiên Chúa, tên là Tixiô Giúttô, ở sát bên hội đường. (8) Ông Kơrítpô, trưởng hội đường, tin Chúa, cùng với cả nhà. Nhiều người Côrintô đã nghe ông Phaolô giảng cũng tin theo và chịu phép rửa. (9) Một đêm, Chúa bảo ông Phaolô trong một thị kiến: "Ðừng sợ ! Cứ nói đi, đừng làm thinh. (10) vì Thầy ở với con; không ai tra tay hại con được, vì Thầy có một dân đông đảo trong thành này. (11) Ông Phaolô ở lại đó một năm rưỡi, dạy cho họ lời Thiên Chúa.

Người Dothái đưa ông Phaolô ra toà

(12) Thời ông Galion làm thống đốc tỉnh Akhaia, người Dothái nhất tề nổi dậy chống ông Phaolô; họ đưa ông ra toà (13) và nói: "Tên này xúi giục người ta tôn thờ Thiên Chúa trái với Lề Luật". (14) Ông Phaolô toan mở miệng, thì ông Galion đã nói với người Dothái: "Hỡi người Dothái, giả như có gì là trái Luật hay phạm pháp, thì lẽ đương nhiên là tôi sẽ chịu khó nghe các ông. (15) Nhưng đây lại là những chuyện tranh luận về giáo thuyết, danh từ, luật lệ riêng của các ông, thì các ông hãy tự xét lấy. Phần tôi, tôi không muốn làm người xét xử những điều ấy". (16) Rồi ông đưổi họ ra khỏi toà án. (17) Mọi người liền túm lấy ông Xốtthênê, trưởng hội đường, mà đánh túi bụi ngay trước toà án. Nhưng ông Galion chẳng bận tâm gì về việc này.

Ông Phaolô trở về Antiôkhia
và bắt đầu cuộc hành trình thứ ba

(18) Ông Phaolô còn ở lại Côrintô khá lâu, rồi từ giã các anh em và vượt biển sang miền Xyria, cùng với bà Pơrítkila và ông Aquila. Trước đó, tại Kenkhơrê, ông xuống tóc, vì có lời khấn.

(19) Khi đến Êphêxô, ông Phaolô từ biệt hai người kia. Phần ông, ông vào hội đường và thảo luận với người Dothái. (20) Họ xin ông ở lại lâu hơn. Ông không chịu. (21) Nhưng khi từ giã họ, ông nói: "Ðể lần khác tôi sẽ trở lại với các ông, nếu Thiên Chúa muốn". Rồi ông xuống tàu rời Êphêxô.

Ông Apôlô

(24) Có một người Dothái tên là Apôlô, quê ở Alêxanria, đã đến Êphêxô; ông là nguời có tài hùng biện và thông thạo Kinh Thánh. (25) Ông đã được học Ðạo Chúa; với tâm hồn nồng nhiệt, ông thường lên tiếng giảng dạy chính xác những điều liên quan đến Ðức Giêsu, tuy rằng ông chỉ biết có phép rửa của ông Gioan. (26) Ông bắt đầu mạnh dạn rao giảng trong hội đường. Sau khi nghe ông nói, bà Pơrítkila và ông Aquila mời ông về nhà trình bày Ðạo của Thiên Chúa cho ông chính xác hơn.

(27) Ông Apôlô muốn sang miền Akhaia thì các anh em khuyến khích ông và viết thư xin các môn đệ tiếp đón ông. Khi đến nơi, nhờ ơn Chúa, ông đã giúp ích nhiều cho các tín hữu, (28) vì ông mạnh mẻ và công khai bẻ lại người Dothái, dẫn Kinh Thánh mà minh chứng rằng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô.

Chuong 19

Môn đệ của ông Gioan Tẩy Giả tại Êphêxô

(1) Trong khi ông Arôlô ở Côrintô thì ông Phaolô đi qua miền thượng du đến Êphêxô. Ông Phaolô gặp một số môn đệ (2) và hỏi họ: "Khi tin theo, anh em đã nhận được Thánh Thần chưa ?" Họ trả lời: "Ngay cả việc có Thánh Thần, chúng tôi cũng chưa hề được nghe nói". (3) Ông hỏi: "Vậy anh em đã được chịu phép rửa nào ?" Họ đáp: "Phép rửa của ông Gioan. (4) Ông Phaolô nói: "Ông Gioan đã làm một phép rửa tỏ lòng sám hối, và ông bảo dân tin vào Ðấng đến sau ông, tức là Ðức Giêsu". (5) Nghe nói thế, họ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giêsu. (6) Và khi ông Phaolô đặt tay trên họ, thì Thánh Thần ngự xuống trên họ, họ nói tiếng lạ và nói tiên tri. (7) Cả nhóm có chừng mười hai người.

Thành lập Hội Thánh Êphêxô

(8) Ông Phaolô vào hội đường, và trong vòng ba tháng, ông mạnh dạn ra giảng, thảo luận về Nước Thiên Chúa và cố gắng thuyết phục họ. (9) Nhưng có một số người cứng lòng, không chịu tin, lại còn nói xấu Ðạo trước mặt cộng đoàn, nên ông tuyệt giao với họ, tách các môn đệ ra; ngày ngày ông thảo luận trong trường học của ông Tyranô. (10) Cứ như thế trong vòng hai năm, khiến mọi người ở Axia, Dothái cũng như Hylạp, đều được nghe Lời Chúa.

Các thầy trừ quỷ Dothái

(11) Thiên Chúa dùng tay ông Phaolô mà làm những phép lại phi thường, (12) đến nỗi người ta lấy cả khăn cả áo đã chạm đến da thịt ông mà đặt trên người bệnh, và bệnh tật biến đi, tà thần cũng phái xuất.

(13) Có mấy người Dothái đi đây đi đó làm nghề trừ quỷ cũng thử lấy danh Chúa Giêsu mà chữa những người bị tà thần ám. Họ nói: "Nhân danh Ðức Giêsu mà ông Phaolô rao giảng, ta truyền lệnh cho các ngươi !" (14) Ông Xơkêva nọ, thượng tế Dothái, có bảy con trai thường làm như vậy. (15) Nhưng tà thần đáp: "Ðức Giêsu, tao biết; ông Phaolô, tao cũng tường; còn bay, bay là ai ?" (16) Rồi người bị tà thần ám xông vào họ, đè cả bọn xuống đánh túi bụi, khiến họ phải bỏ nhà ấy mà chạy trốn, trần trưồng và đầy thương tích. (17) Mọi người ở Êphêxô, Dothái cũng như Hylạp, đều biết chuyện ấy; ai cũng sợ hãi, và thiên hạ tán dương danh Chúa Giêsu.

(18) Trong số các tín hữu, có nhiều người đến thú nhận và kể ra những phù phép của mình. (19) Khá đông người là nghề phù thuỷ đem gom sách vở mà đốt trước mặt mọi người; tổng cộng số sách ấy trị giá tới năm mươi ngàn đồng bạc.

(20) Như vậy nhờ uy lực của Chúa, lời Chúa cứ lan tràn và thêm vững mạnh.


Back to Vietnamese Missionaries in Taiwan Home Page