(2) Nếu mà CHÚA
chẳng đỡ bênh ta,
khi thiên hạ nhằm ta xông
tới,
(3) hẳn là họ đã
nuốt sống ta rồi,
lúc đùng đùng
giận ta như vậy;
(4) hẳn là nước
đã cuốn ta đi,
dòng thác lũ dâng
lên ngập đầu ngập cổ;
(5) hẳn là nước cuồn cuộn đã dâng lên, ngập cổ ngập đầu.
(6) Xin chúc tụng ÐỨC
CHÚA
đã không bỏ mặc
ta làm mồi ngon cho nanh vuốt họ.
(7) Hồn ta tựa cánh
chim thoát lưới người đánh
bẫy;
lưới giăng đã
đứt rồi, thế là ta thoát
nạn.
(8) Ta được phù
hộ là nhờ danh thánh CHÚA,
Ðấng đã dựng
nên cả đất trời.